Back to top

Ngày mai có lẽ tôi sẽ phải không chơi game bài nữa

Ngày mai có lẽ tôi sẽ phải không chơi game bài nữa

Anh ngạc nhiên vì tầm này trong nhà luôn rộn ràng tiếng nói chuyện của Vũ và thầy anh nhưng sao hôm nay im ắng quá. Vũ đã đến ở cùng hai thầy trò bigkool anh được hai tháng nay. Anh nhớ khi anh dẫn Vũ về đây, thầy vui lắm, coi cô như con gái, lúc nào hai người cũng tíu tít trò chuyện.
Cô đã mấy lần định đi nhưng sư phụ anh đều có ý lưu cô lại để chữa cho cô nốt bệnh thương hàn đã quật ngã cô sau một trận mưa rào lang thang trong rừng cách đây hơn một tháng. Khi đó cô tiều tụy đến khổ sở, thầy phải vất vả lắm mới cứu được cô. Thầy phải dùng đến toàn bộ cây thuốc Hoàng Thạch Liên quý giá mà anh mang về trước đó. Anh không tiếc nó vì chính xác thì nó thuộc về Vũ. Cô quả nhiên là người may mắn vì nếu không nhờ có nó, chắc cô còn lâu mới khỏe lại được.

Ngày mai có lẽ tôi sẽ phải không chơi game bài nữa

Năm Sơn đứng dậy, xách cái gùi và đi lên nhà một cách mệt mỏi. Mùi lá thuốc mới sao xộc lên làm anh thấy dễ chịu hẳn. Bếp lửa vẫn còn nóng, cơm canh trên bếp còn nguyên. Anh nhìn quanh, hình như thầy anh đã đi vào trong buôn thăm bệnh cho một ai đó, vì anh không thấy túi vải ở nhà.

Có tiếng soạt ở bigone sau lưng, sau đó là giọng của Vũ:

– Anh về rồi đấy à?

– Hình như cô vừa đi tắm về?

– Ừm…

– Anh đi tắm đi rồi tôi dọn cơm cho anh ăn.

– Thầy đâu?

Ngày mai có lẽ tôi sẽ phải không chơi game bài nữa

– À, cô ấy sang buôn bên cạnh thăm bệnh cho một đứa bé bị lên sài… Có khi mai mới về. Hôm nay có hái được thuốc chứ?

– Có nhưng không được game danh bai nhiều lắm. Ngày mai có lẽ tôi sẽ phải đi xa hơn nữa. Cô ăn gì chưa?

– Tôi đợi anh mà.

– Cô cứ ăn trước đi, tôi phải đi tắm đã rồi mới ăn.

– Không sao, tôi đợi anh được mà. – Phượng Vũ nhoẻn miệng cười với anh.

Leave a Comment